

Vertical spread là một chiến lược giao dịch quyền chọn có tính chuyên sâu nhưng vẫn dễ tiếp cận, cho phép nhà đầu tư kiểm soát rủi ro khi tham gia vào biến động thị trường. Chiến lược này bao gồm việc đồng thời mua và bán các quyền chọn cùng loại, cùng ngày đáo hạn nhưng khác giá thực hiện, tạo ra phương án cân bằng giữa đầu cơ và phòng ngừa rủi ro trên thị trường tài chính. Việc phân biệt rõ diagonal spread và vertical spread là yếu tố then chốt giúp nhà đầu tư tối ưu hóa chiến lược quyền chọn.
Vertical spread là chiến lược giao dịch quyền chọn cơ bản, đặc trưng bởi việc mua và bán hai quyền chọn cùng loại—call hoặc put—có cùng ngày đáo hạn nhưng khác giá thực hiện. Khi so sánh diagonal spread với vertical spread, vertical spread thường được các nhà đầu tư ưa chuộng khi dự đoán thị trường sẽ biến động vừa phải theo một hướng nhất định, thay vì những đợt biến động mạnh.
Bản chất của vertical spread nằm ở quản trị rủi ro thông qua các vị thế đối ứng. Bằng cách mua một quyền chọn và đồng thời bán một quyền chọn khác, nhà đầu tư vừa giới hạn thua lỗ vừa giới hạn lợi nhuận tiềm năng. Khoản phí nhận được từ quyền chọn bán giúp bù đắp chi phí quyền chọn mua, qua đó giảm vốn đầu tư ban đầu cho vị thế.
Trên thị trường tiền mã hóa, vertical spread là công cụ hữu ích để kiểm soát tính biến động cao của tài sản số. Nhà đầu tư có thể phòng ngừa rủi ro hoặc đầu cơ theo các tham số rủi ro xác định trước. Ưu điểm của chiến lược này nằm ở tính minh bạch—lợi nhuận và thua lỗ tối đa đều được xác định trước, giúp nhà đầu tư dễ dàng đánh giá rủi ro và phần thưởng. Tuy nhiên, giao dịch quyền chọn crypto đòi hỏi kiến thức sâu về cơ chế quyền chọn truyền thống và đặc thù thị trường tiền mã hóa, bao gồm các yếu tố như thanh khoản thấp và thiếu bảo vệ pháp lý so với thị trường tài chính phổ thông. Nhiều sàn giao dịch hiện cung cấp quyền chọn, tạo điều kiện thuận lợi để triển khai chiến lược vertical spread.
Vertical spread được chia thành hai nhóm chính dựa trên xu hướng thị trường, mỗi nhóm lại phân thành các chiến lược cụ thể tùy vào loại quyền chọn sử dụng (put hoặc call). Việc hiểu rõ các biến thể này rất quan trọng khi đánh giá diagonal spread và vertical spread.
Bull Vertical Spread
Bull vertical spread được sử dụng khi nhà đầu tư dự đoán giá tài sản cơ sở sẽ tăng. Chiến lược này gồm mua quyền chọn call ở một mức giá thực hiện cụ thể và bán quyền chọn call ở mức giá thực hiện cao hơn, cho phép hưởng lợi từ sự tăng giá cho đến mức giá của quyền chọn call bán.
Bull vertical spread gồm hai biến thể:
Bull Call Spread: Mua quyền chọn call ở một mức giá thực hiện và bán quyền chọn call ở mức giá thực hiện cao hơn. Vị thế này mở ra với khoản chi phí ròng, do phí mua quyền chọn call thấp hơn thường cao hơn phí bán quyền chọn call ở giá cao hơn. Chiến lược này đặc biệt phù hợp khi quyền chọn call đắt đỏ do biến động cao và nhà đầu tư dự đoán giá tăng vừa phải. Lợi nhuận tối đa bằng chênh lệch giữa hai mức giá thực hiện trừ đi chi phí ròng; thua lỗ tối đa giới hạn ở chi phí ròng; điểm hòa vốn là mức giá thực hiện của quyền chọn call mua cộng với chi phí ròng.
Bull Put Spread: Mua quyền chọn put ở một mức giá thực hiện và bán quyền chọn put ở mức giá thực hiện cao hơn, mang lại vị thế ròng nhờ chênh lệch phí. Bull put spread lý tưởng để tạo thu nhập phí trong thị trường ổn định. Lợi nhuận tối đa là phí ròng nhận được, thua lỗ tối đa là chênh lệch giá thực hiện trừ đi phí ròng nhận được; điểm hòa vốn là mức giá thực hiện của quyền chọn put mua trừ phí ròng nhận được.
Bear Vertical Spread
Bear vertical spread dành cho nhà đầu tư kỳ vọng giá giảm. Chiến lược này gồm mua quyền chọn put ở một mức giá thực hiện và bán quyền chọn put ở mức giá thực hiện thấp hơn, giúp sinh lời khi giá tài sản giảm dưới mức giá thực hiện quyền chọn put mua.
Bear vertical spread chia thành hai loại:
Bear Call Spread: Đảo ngược cấu trúc bull call spread, nhà đầu tư mua quyền chọn call ở một mức giá thực hiện và bán quyền chọn call ở mức giá thực hiện thấp hơn, tạo vị thế ròng. Bear call spread hoạt động tốt trong thị trường biến động cao và giá giảm vừa phải. Lợi nhuận tối đa là phí ròng nhận được; thua lỗ tối đa là chênh lệch giá thực hiện trừ đi phí ròng nhận được; điểm hòa vốn là giá thực hiện của quyền chọn call bán cộng phí ròng nhận được.
Bear Put Spread: Mua quyền chọn put ở một mức giá thực hiện và bán quyền chọn put ở mức giá thực hiện thấp hơn, tạo vị thế chi phí ròng. Khác với các vertical spread khác, bear put spread vẫn hiệu quả khi thị trường giảm mạnh. Lợi nhuận tối đa bằng chênh lệch giá thực hiện trừ chi phí ròng; thua lỗ tối đa là chi phí ròng; điểm hòa vốn là giá thực hiện của quyền chọn put mua trừ chi phí ròng.
Vertical spread được phân thành credit spread và debit spread dựa trên dòng tiền ròng khi mở vị thế. Debit spread—gồm bull call spread và bear put spread—yêu cầu vốn ban đầu, thường dùng để giảm chi phí phí quyền chọn nhưng vẫn duy trì tiếp xúc với xu hướng thị trường. Credit spread—gồm bull put spread và bear call spread—giúp tạo thu nhập tức thì và ưu tiên kiểm soát rủi ro. Khi cân nhắc diagonal spread và vertical spread, sự khác biệt về credit và debit là yếu tố cốt lõi.
Ở mọi loại vertical spread, phí nhận được từ quyền chọn bán sẽ bù đắp một phần hoặc toàn bộ phí mua quyền chọn còn lại. Việc giảm chi phí này là ưu điểm lớn của vertical spread so với mua quyền chọn đơn lẻ.
Giá trị chiến lược của vertical spread vượt ra ngoài kiểm soát chi phí, giúp quản trị rủi ro chính xác. Khi giới hạn thua lỗ tối đa ở mức xác định trước, nhà đầu tư biết rõ kịch bản xấu nhất bất kể thị trường biến động thế nào. Tính dự báo này hỗ trợ tối ưu hóa kích thước vị thế và quản lý danh mục đầu tư hiệu quả hơn. Đổi lại, lợi nhuận tiềm năng cũng bị giới hạn, tạo ra hồ sơ rủi ro phần thưởng rõ ràng, phù hợp với nhà đầu tư hướng tới kiểm soát rủi ro thay vì lợi nhuận không giới hạn.
Để minh họa rõ ứng dụng vertical spread và so sánh diagonal spread với vertical spread, xét ví dụ bull call spread với Bitcoin (BTC) làm tài sản cơ sở.
Giả sử BTC giao dịch ở mức 40.000 USD, nhà đầu tư dự đoán giá sẽ tăng vừa phải trong vài tuần tới và thực hiện bull call spread như sau:
Đầu tiên, mua quyền chọn call BTC với giá thực hiện 41.000 USD (gần giá hiện tại), đáo hạn sau 30 ngày, trả phí quyền chọn 1.000 USD. Đồng thời, bán quyền chọn call BTC với giá thực hiện 43.000 USD, cùng ngày đáo hạn, nhận phí quyền chọn 500 USD.
Thông số tài chính của vị thế gồm:
Kết quả tại ngày đáo hạn cho thấy rõ hồ sơ rủi ro phần thưởng của chiến lược:
Nếu BTC tăng vượt 41.500 USD nhưng dưới 43.000 USD, nhà đầu tư hưởng lợi nhuận tỷ lệ thuận với mức tăng giá, tối đa 1.500 USD khi BTC tiến sát 43.000 USD. Nếu BTC vượt 43.000 USD, lợi nhuận vẫn bị giới hạn ở 1.500 USD do nghĩa vụ từ quyền chọn call bán. Nếu BTC thấp hơn 41.000 USD, cả hai quyền chọn đều vô giá trị, nhà đầu tư chịu thua lỗ tối đa 500 USD.
Ví dụ này chứng minh vertical spread giúp nhà đầu tư có góc nhìn tăng giá vừa phải về crypto tận dụng khả năng tăng giá nhưng vẫn kiểm soát rủi ro và giảm vốn đầu tư ban đầu so với mua quyền chọn call đơn lẻ. Chiến lược này có thể thực hiện trên nhiều sàn giao dịch tập trung cung cấp quyền chọn.
Vertical spread dùng quyền chọn cùng ngày đáo hạn nhưng khác giá thực hiện, còn diagonal spread kết hợp cả yếu tố vertical và calendar spread bằng cách sử dụng quyền chọn khác giá thực hiện và khác ngày đáo hạn. Hiểu rõ sự khác biệt này giúp nhà đầu tư lựa chọn chiến lược phù hợp với góc nhìn và khả năng chịu rủi ro.
Ở vertical spread, hai quyền chọn cùng đáo hạn, cấu trúc rủi ro phần thưởng đơn giản với lợi nhuận/thua lỗ tối đa rõ ràng. Diagonal spread thì gồm quyền chọn mua dài hạn và quyền chọn bán ngắn hạn, yếu tố suy giảm giá trị theo thời gian (time decay) trở nên quan trọng, phù hợp với nhà đầu tư kỳ vọng xu hướng thay đổi dần dần.
Quyết định chọn diagonal spread hay vertical spread phụ thuộc vào nhiều yếu tố: vertical spread đơn giản, thông số lợi nhuận/thua lỗ rõ ràng, thích hợp với nhà đầu tư có góc nhìn ngắn hạn cụ thể; diagonal spread linh hoạt hơn, có thể điều chỉnh khi quyền chọn bán ngắn hạn đáo hạn, giúp kéo dài thời gian sinh lợi nhưng cấu trúc phức tạp hơn.
Khi đánh giá diagonal spread và vertical spread, nhà đầu tư cần cân nhắc thời gian đầu tư, dự báo biến động thị trường và trình độ quản lý vị thế. Vertical spread phát huy hiệu quả trong khung thời gian xác định với kỳ vọng biến động vừa phải; diagonal spread phù hợp với nhà đầu tư muốn tiếp xúc dài hạn và tận dụng cơ hội thu phí quyền chọn định kỳ.
Vertical spread là công cụ hiệu quả trong bộ chiến lược quyền chọn, giúp cân bằng giữa tham gia thị trường và kiểm soát rủi ro/lợi nhuận. Bằng cách đồng thời mua và bán quyền chọn ở các mức giá thực hiện khác nhau, nhà đầu tư hạn chế cả thua lỗ lẫn lợi nhuận, đồng thời giảm chi phí nhờ khoản phí bù trừ.
Chiến lược này đa dạng với bốn biến thể chính—bull call, bull put, bear call, bear put spread—phù hợp với từng điều kiện thị trường và tâm lý nhà đầu tư. Dù tạo thu nhập qua credit spread hay tiết giảm chi phí qua debit spread, vertical spread đều mang lại sự minh bạch, dự báo rõ ràng, phù hợp với nhà đầu tư chú trọng kiểm soát rủi ro. So với diagonal spread, vertical spread đơn giản hơn với thông số xác định rõ.
Trên thị trường tiền mã hóa, nơi biến động là cơ hội lẫn rủi ro, vertical spread cung cấp giải pháp phòng ngừa và đầu cơ với tham số định trước. Các chiến lược này dễ dàng triển khai trên nhiều nền tảng giao dịch hỗ trợ quyền chọn. Để áp dụng thành công, nhà đầu tư cần hiểu rõ cơ chế quyền chọn và đặc thù thị trường, nhất là khi cân nhắc diagonal spread và vertical spread. Vertical spread phù hợp với nhà đầu tư kỷ luật, xây dựng chiến lược quản trị rủi ro hiệu quả trong môi trường biến động. Thành công với vertical spread đòi hỏi đánh giá thị trường chính xác, lựa chọn chiến lược phù hợp và kiểm soát rủi ro nghiêm ngặt.
Sử dụng diagonal spread khi dự đoán giá biến động mạnh và muốn tận dụng lợi nhuận từ suy giảm giá trị theo thời gian lẫn biến động ở nhiều kỳ hạn. Việc roll spread giúp kiểm soát time decay và duy trì hiệu quả chiến lược.
Có, diagonal spread có thể mang lại lợi nhuận nếu vị thế chuyển sang trạng thái in-the-money hoặc tăng giá trị trước khi quyền chọn mua đáo hạn. Khả năng sinh lời phụ thuộc vào thời điểm, hướng thị trường và độ biến động. Thành công đòi hỏi quản lý vị thế và phân tích thị trường kỹ lưỡng.
Chiến lược calendar spread hiệu quả nhất khi thị trường biến động thấp và có xu hướng rõ ràng. Mua quyền chọn ngắn hạn, bán quyền chọn dài hạn sẽ tối đa hóa lợi nhuận. Thời điểm công bố kết quả kinh doanh và biến động cung-cầu là yếu tố quan trọng thúc đẩy tiềm năng lợi nhuận.
Vertical spread sử dụng quyền chọn có giá thực hiện khác nhau nhưng cùng ngày đáo hạn, giúp giảm rủi ro biến động. Horizontal spread dùng quyền chọn cùng giá thực hiện nhưng khác ngày đáo hạn, chịu ảnh hưởng từ biến động theo thời gian.











