

Các công cụ phái sinh là loại hình tài chính đã xây dựng được vị thế quan trọng trong cả thị trường tài chính truyền thống lẫn thị trường tiền điện tử phát triển nhanh. Thống kê thị trường gần đây cho thấy các sản phẩm phái sinh chiếm khối lượng giao dịch hàng tháng lên tới hàng nghìn tỷ USD, chiếm hơn 60% tổng hoạt động giao dịch trong hệ sinh thái tiền mã hóa. Trong số các công cụ phái sinh, hợp đồng tương lai trở thành sản phẩm nổi bật trên nhiều sàn giao dịch lớn, với hợp đồng kỳ hạn và hợp đồng tương lai là hai nhóm sản phẩm chủ lực trong phân khúc này.
Giao dịch hợp đồng tương lai là hình thức đầu tư tài chính chuyên sâu, dựa trên việc mua bán các hợp đồng nhằm dự đoán giá trị tương lai của một tài sản cơ sở. Các công cụ này được gọi là “phái sinh” vì giá trị của chúng phụ thuộc vào hiệu suất của tài sản gốc. Khi tham gia giao dịch hợp đồng tương lai, nhà đầu tư thực chất trao đổi các nghĩa vụ liên quan đến một tài sản xác định thay vì nắm giữ tài sản vật chất. Mỗi hợp đồng tương lai đều quy định rõ ràng về số lượng, giá cả và thường có ngày đáo hạn, tại đó bên bán phải chuyển giao tài sản cơ sở hoặc thanh toán tiền mặt cho bên mua hợp đồng.
Lịch sử hợp đồng tương lai xuất phát từ thị trường nông sản, nơi nông dân dùng các công cụ này để cố định mức giá bán cho sản phẩm vào thời điểm tương lai. Đây là phương tiện quản lý rủi ro giúp các nhà sản xuất nông nghiệp đảm bảo ổn định tài chính và lên kế hoạch kinh doanh. Ngày nay, hợp đồng tương lai không chỉ giới hạn ở hàng hóa mà còn mở rộng ra mọi loại tài sản giao dịch, từ kim loại quý, năng lượng, công cụ tài chính đến tài sản kỹ thuật số như Bitcoin, chứng minh tính đa dụng và phổ biến rộng rãi của sản phẩm phái sinh này.
Hợp đồng tương lai là sản phẩm phái sinh tiêu chuẩn hóa, giao dịch dựa trên các tài sản nền tảng như dầu thô, hàng hóa nông nghiệp hoặc tiền điện tử. Mỗi hợp đồng đều có thông số cố định về số lượng tài sản cơ sở, giá và ngày đáo hạn. Hợp đồng này chỉ được giao dịch trên các sàn công khai có kiểm soát, với điều kiện minh bạch, không thể điều chỉnh. Ví dụ, một hợp đồng Dầu thô tiêu chuẩn đại diện cho 1.000 thùng dầu và đáo hạn theo lịch trình hàng tháng hoặc hàng quý do sàn quy định.
Tính tiêu chuẩn hóa của hợp đồng tương lai khiến nhà đầu tư chỉ có thể chấp nhận hoặc từ chối các điều khoản của sàn—không thể tự điều chỉnh hay thương lượng. Điều này giúp thị trường duy trì hai yếu tố cốt lõi: tạo thanh khoản nhờ hợp đồng có thể giao dịch dễ dàng giữa các thành viên và tăng tính minh bạch khi mọi thông số được công khai. Hai đặc điểm then chốt của hợp đồng tương lai là tính tiêu chuẩn hóa và minh bạch, đảm bảo hình thành giá hiệu quả và giảm bất cân xứng thông tin trên thị trường.
Hợp đồng kỳ hạn có tính chất tương đồng với hợp đồng tương lai ở điểm đều là thỏa thuận mua bán tài sản với mức giá, số lượng và thời gian xác định. Tuy nhiên, sự khác biệt căn bản là hợp đồng kỳ hạn không được giao dịch trên sàn công khai mà là các thỏa thuận đàm phán riêng, thực hiện qua giao dịch phi tập trung (OTC)—nghĩa là hai bên tự thỏa thuận trực tiếp, không qua trung gian sàn giao dịch.
Bản chất phi tập trung giúp hợp đồng kỳ hạn mang lại cho các bên sự linh hoạt lớn và tính bảo mật cao khi tùy chỉnh điều khoản. Các bên có thể điều chỉnh mọi thông số từ số lượng phi chuẩn, giá, đến quy trình thanh toán, phù hợp chính xác với nhu cầu phòng ngừa rủi ro hoặc đầu tư riêng biệt. Tuy nhiên, nhược điểm là hợp đồng kỳ hạn thiếu tính minh bạch và giám sát pháp lý như hợp đồng tương lai, không được công khai và gần như không có bảo lãnh thực hiện từ bên thứ ba. Nhà đầu tư vì vậy phải dựa nhiều vào uy tín đối tác, do không có cơ chế bảo đảm hợp đồng như trên sàn giao dịch.
Sự khác biệt trọng tâm giữa hợp đồng kỳ hạn và hợp đồng tương lai là nơi giao dịch cùng các đặc điểm đi kèm. Hợp đồng kỳ hạn chỉ giao dịch trên thị trường phi tập trung, cần các bên tự thương lượng hoặc có trung gian tài chính tư nhân. Hợp đồng tương lai luôn giao dịch trên sàn công khai, nơi sàn là đối tác trung tâm, thực hiện khớp lệnh người mua và người bán trong khung giờ cố định.
Sự khác biệt cơ bản này dẫn đến nhiều đặc điểm phụ trợ. Điểm mạnh của hợp đồng kỳ hạn là cho phép tùy chỉnh tối đa về thông số. Ví dụ, các bên có thể giao dịch 1.253 thùng dầu với giá thỏa thuận, thay vì phải theo quy mô chuẩn 1.000 thùng của hợp đồng tương lai. Sự linh hoạt này giúp điều chỉnh mọi điều khoản theo nhu cầu, từ ngày đáo hạn, quy trình thanh toán đến cơ chế định giá mà sàn không hỗ trợ. Thông thường, hợp đồng kỳ hạn chỉ được tất toán hoặc đóng vị thế tại thời điểm đáo hạn.
Ngược lại, hợp đồng tương lai cần đảm bảo tiêu chuẩn hóa để giao dịch hiệu quả trên thị trường công khai. Dù hạn chế khả năng tùy chỉnh, hợp đồng tương lai lại cung cấp thanh khoản dồi dào và khả năng linh hoạt. Nhà đầu tư có thể mở hay đóng vị thế bất cứ lúc nào trong phiên giao dịch, không phải chờ đáo hạn. Tính thanh khoản này rất phù hợp cho người muốn quản lý rủi ro hoặc tận dụng cơ hội đầu tư ngắn hạn. Bên cạnh đó, hợp đồng tương lai hưởng cơ chế bù trừ trung tâm, giảm đáng kể rủi ro đối tác so với hợp đồng kỳ hạn đàm phán riêng.
Quyền chọn là một loại phái sinh khác, có điểm chung với hợp đồng tương lai và kỳ hạn nhưng vẫn có nhiều điểm riêng biệt. Giống hợp đồng tương lai, hợp đồng quyền chọn dựa trên dự đoán giá tài sản trong tương lai, nhưng điểm khác biệt lớn là ở nghĩa vụ thực hiện. Quyền chọn mang đến cho người sở hữu quyền—không phải nghĩa vụ—mua hoặc bán tài sản tại giá đã xác định trước thời điểm đáo hạn. Còn hợp đồng tương lai là nghĩa vụ bắt buộc cả hai bên phải thực hiện hợp đồng khi đến hạn.
Ví dụ, một nhà đầu tư nắm giữ quyền chọn mua 1 BTC ở mức giá 25.000 USD. Nếu giá Bitcoin tăng mạnh vượt giá thực hiện trước ngày đáo hạn, nhà đầu tư có thể mua BTC với giá thấp hơn thị trường và thu lợi nhuận. Nếu giá đi ngang hoặc giảm dưới giá thực hiện, nhà đầu tư có thể không thực hiện quyền chọn, chỉ chịu lỗ ở mức phí quyền chọn đã trả. Trong khi đó, người bán hợp đồng tương lai 1 BTC tại giá 25.000 USD buộc phải giao Bitcoin hoặc thanh toán tiền mặt tương ứng cho bên mua vào ngày đáo hạn, bất kể giá thị trường thay đổi ra sao. Chính sự khác biệt về nghĩa vụ này khiến quyền chọn phù hợp với các chiến lược phòng ngừa rủi ro giới hạn lỗ, còn hợp đồng tương lai thích hợp cho các trường hợp cần chắc chắn về giá và nghĩa vụ thanh toán.
Việc lựa chọn giữa hợp đồng tương lai và hợp đồng kỳ hạn phụ thuộc vào mục tiêu giao dịch, mức độ chấp nhận rủi ro và nhu cầu vận hành cụ thể. Hợp đồng tương lai là lựa chọn phổ biến cho các nhà đầu tư muốn đầu cơ giá nhờ tính thanh khoản cao, khả năng giao dịch linh hoạt trên sàn công khai. Khả năng mở/đóng vị thế bất kỳ lúc nào trong giờ giao dịch giúp nhà đầu tư dễ dàng hiện thực hóa lợi nhuận hoặc cắt lỗ nhanh chóng. Ngoài ra, hợp đồng tương lai còn được hưởng lợi từ hệ thống sàn giao dịch với giá công khai, giám sát pháp lý và cơ chế bù trừ trung tâm, giảm đáng kể nguy cơ đối tác không thực hiện nghĩa vụ.
Tính tiêu chuẩn hóa của hợp đồng tương lai, dù giới hạn khả năng tùy chỉnh, lại tạo ra thanh khoản sâu, giúp giao dịch hiệu quả ở mọi quy mô mà không ảnh hưởng lớn đến giá. Đặc điểm minh bạch còn giúp hình thành giá rõ ràng, giảm bất cân xứng thông tin trên thị trường.
Điểm mạnh của hợp đồng kỳ hạn là phù hợp với nhu cầu đặc thù mà sản phẩm tiêu chuẩn không đáp ứng được. Khả năng thương lượng điều khoản như khối lượng phi chuẩn, quy trình thanh toán riêng hay cơ chế giá đặc biệt khiến hợp đồng kỳ hạn phù hợp cho phòng ngừa rủi ro chuyên biệt hoặc các trường hợp kinh doanh riêng. Các tổ chức lớn, bao gồm cá mập tiền điện tử, đôi khi cũng dùng hợp đồng kỳ hạn OTC để thực hiện giao dịch lớn mà không gây biến động giá trên thị trường công khai. Sự riêng tư của giao dịch OTC mang giá trị cho những ai muốn giữ bí mật hoạt động giao dịch. Tính “may đo” này giúp doanh nghiệp, tổ chức tài chính và nhà đầu tư chuyên nghiệp xây dựng hợp đồng phù hợp với chiến lược quản trị rủi ro, dòng tiền hoặc cân đối tài sản.
Dù vậy, nhà đầu tư chọn hợp đồng kỳ hạn cần cân nhắc kỹ rủi ro đối tác cao hơn do không có bảo lãnh hoặc giám sát từ sàn giao dịch. Việc đánh giá năng lực tài chính đối tác, hồ sơ pháp lý hoặc ký quỹ là cần thiết để hạn chế nguy cơ vỡ nợ.
Hợp đồng kỳ hạn và hợp đồng tương lai là hai loại phái sinh chủ chốt, đáp ứng các nhu cầu khác nhau trên thị trường tài chính. Cả hai đều cho phép đầu cơ giá và quản trị rủi ro tài sản nền tảng, nhưng sự khác biệt trong cấu trúc tạo ra các ưu nhược điểm riêng. Hợp đồng tương lai, với tính tiêu chuẩn hóa, minh bạch trên sàn và rủi ro đối tác thấp, là lựa chọn chính cho nhà đầu tư cần thanh khoản, khả năng tiếp cận và bảo vệ pháp lý. Khả năng giao dịch liên tục trong phiên là điểm mạnh thu hút nhà đầu tư chủ động.
Điểm mạnh của hợp đồng kỳ hạn là đáp ứng nhu cầu tùy chỉnh, bảo mật hoặc điều khoản phi chuẩn. Đặc điểm phi tập trung, riêng tư của hợp đồng kỳ hạn cho phép xây dựng thỏa thuận mà sàn giao dịch không thể cung cấp, phù hợp với thành viên thị trường có yêu cầu riêng biệt. Khả năng điều chỉnh mọi yếu tố từ khối lượng, giá, thời điểm thanh toán đến cách giao hàng giúp linh hoạt tối đa cho doanh nghiệp hoặc nhà đầu tư chuyên nghiệp. Tuy nhiên, sự linh hoạt này đi cùng thanh khoản thấp và rủi ro đối tác cao hơn.
Lựa chọn công cụ phù hợp tùy thuộc mục tiêu, chiến lược quản trị rủi ro và nhu cầu vận hành cụ thể. Hiểu đúng sự khác biệt này giúp nhà đầu tư chọn đúng sản phẩm, dù là hợp đồng tương lai tiêu chuẩn hóa hay hợp đồng kỳ hạn “may đo”. Khi thị trường phái sinh tiếp tục đổi mới—đặc biệt mảng tiền điện tử với hợp đồng vĩnh cửu—nhà đầu tư cần thường xuyên cập nhật đặc điểm và ứng dụng từng loại để quyết định đầu tư hiệu quả.
Hợp đồng kỳ hạn cho phép linh hoạt tùy chỉnh điều khoản phù hợp với từng nhu cầu cụ thể, giúp các bên tự xây dựng thỏa thuận riêng, giảm rủi ro vỡ nợ đối tác nhờ thanh toán trực tiếp và tối ưu chi phí do không chịu các quy định tiêu chuẩn của sàn.
Hợp đồng kỳ hạn có ưu điểm linh hoạt cao trong điều chỉnh điều khoản và giảm thiểu rủi ro vỡ nợ đối tác. Đây là giao dịch đàm phán riêng, cho phép xây dựng các thỏa thuận phù hợp với nhu cầu phòng ngừa rủi ro mà không bị ràng buộc tiêu chuẩn hóa của sàn.
Hợp đồng kỳ hạn là thỏa thuận “may đo” giữa hai bên về việc trao đổi tài sản tại giá định sẵn vào ngày tương lai. Khác với hợp đồng tiêu chuẩn hóa, hợp đồng kỳ hạn được thương lượng riêng qua thị trường phi tập trung, giúp linh hoạt về điều khoản, khối lượng và thời điểm tất toán.
Hợp đồng kỳ hạn cố định tỷ giá, đảm bảo dòng tiền và loại bỏ rủi ro biến động ngoại tệ. Nhờ đó, doanh nghiệp chủ động lên kế hoạch thanh toán ngoại tệ và bảo vệ lợi nhuận trước biến động tỷ giá bất lợi.











