


Blockchain trilemma là khái niệm chỉ sự đánh đổi khó khăn giữa ba yếu tố cốt lõi của hệ thống blockchain: khả năng mở rộng, bảo mật và phi tập trung. Về bản chất, blockchain là sổ cái kỹ thuật số phân tán, sắp xếp dữ liệu theo trình tự thời gian và bảo vệ bằng chứng thực mật mã. Công nghệ này đã được ứng dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực, thay đổi cách chúng ta làm việc và sinh hoạt.
Thuật ngữ blockchain trilemma do đồng sáng lập Ethereum Vitalik Buterin đề xuất, nhấn mạnh thách thức trong việc đạt đồng thời mức tối ưu về phi tập trung, bảo mật và khả năng mở rộng trong một hệ thống blockchain. Việc tăng một yếu tố thường làm suy yếu yếu tố khác, tạo ra khó khăn lớn cho quá trình phổ cập công nghệ blockchain.
Phi tập trung trong mạng blockchain nghĩa là không có cơ quan trung ương kiểm soát. Mạng mở cho tất cả thành viên với quyền truy cập dữ liệu ngang nhau. Cấu trúc này tạo nền tảng cho Web3, nơi người dùng kiểm soát dữ liệu và cuộc sống trực tuyến của mình. Tuy nhiên, cách vận hành phi tập trung có thể khiến giao dịch chậm hơn do yêu cầu đồng thuận từ nhiều thành viên.
Bảo mật là yếu tố sống còn của mạng blockchain. Được đảm bảo bằng sự kết hợp giữa mật mã học và cơ chế đồng thuận. Mật mã học cung cấp chữ ký số cho từng khối dữ liệu, còn cơ chế đồng thuận như Proof of Work (PoW) bảo vệ sổ cái. Số lượng thành viên mạng càng lớn thì càng tăng khả năng chống lại tấn công.
Khả năng mở rộng phản ánh năng lực của mạng blockchain xử lý số giao dịch mỗi giây ngày càng tăng, rất cần thiết để công nghệ phục vụ cho đông đảo người dùng. Tuy nhiên, đa số blockchain hiện gặp khó khăn về khả năng mở rộng do ưu tiên phi tập trung và bảo mật. Đây là nguyên nhân dẫn tới nghẽn mạng, chậm trễ và phí giao dịch cao khi số lượng người dùng tăng.
Nhiều giải pháp đã được nghiên cứu để khắc phục blockchain trilemma:
Các cơ chế đồng thuận khác: Những lựa chọn thay thế PoW như Proof of Stake (PoS) hướng đến tăng khả năng mở rộng nhưng vẫn đảm bảo bảo mật và phi tập trung.
Sharding: Chia nhỏ blockchain thành các shard, mỗi shard xử lý giao dịch riêng, giảm tải cho chuỗi chính.
Giải pháp Layer-2: Xây dựng trên mạng lưới hiện tại. Ví dụ như sidechain và state channel, tăng khả năng mở rộng mà không ảnh hưởng đến bảo mật và phi tập trung của chuỗi chính.
Dù blockchain trilemma vẫn là thách thức lớn với việc phổ cập đại chúng, các nỗ lực giải quyết vấn đề này đang mang lại nhiều triển vọng. Khi công nghệ blockchain tiếp tục phát triển, các giải pháp sáng tạo ra đời, chúng ta có thể kỳ vọng mạng lưới sẽ cân bằng được phi tập trung, bảo mật và khả năng mở rộng, tạo nền tảng cho những thay đổi lớn ở nhiều lĩnh vực.
Chưa, blockchain trilemma vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn. Dù đã có tiến bộ, chưa có blockchain nào đồng thời đạt được khả năng mở rộng, bảo mật và phi tập trung ở mức tối ưu.
Giải quyết blockchain trilemma cần tới các giải pháp layer-2, sharding và cơ chế đồng thuận sáng tạo để cân bằng khả năng mở rộng, bảo mật và phi tập trung.
Quy tắc 51% là nguy cơ khi một thực thể kiểm soát hơn một nửa sức mạnh khai thác của blockchain, từ đó có thể thao túng giao dịch và làm suy giảm tính toàn vẹn của mạng.
5 lớp của blockchain bao gồm: 1) Ứng dụng, 2) Thực thi, 3) Đồng thuận, 4) Mạng lưới, 5) Dữ liệu. Mỗi lớp đều giữ vai trò quan trọng trong chức năng và bảo mật của blockchain.











