
Việc nắm vững khái niệm tài sản cơ sở đóng vai trò quan trọng trong việc hiểu rõ các sản phẩm phái sinh tài chính. Bài viết này trình bày định nghĩa, phân loại và ví dụ tiêu biểu về tài sản cơ sở, giúp độc giả có cái nhìn tổng quan về vai trò của chúng trong thị trường tài chính.
Trước khi tìm hiểu về tài sản cơ sở, cần xác định rõ sản phẩm phái sinh. Phái sinh là công cụ tài chính có giá trị phụ thuộc vào biến động của một tài sản cơ sở, chỉ số hoặc thực thể nhất định. Những loại phái sinh phổ biến gồm quyền chọn, hợp đồng tương lai, hợp đồng kỳ hạn và hoán đổi. Các công cụ này phục vụ mục đích giao dịch, đầu cơ, phòng ngừa rủi ro và xác định giá, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn các rủi ro như tính phức tạp và đòn bẩy tài chính.
Tài sản cơ sở là căn cứ để hợp đồng phái sinh xác định giá trị. Biến động giá của tài sản cơ sở ảnh hưởng trực tiếp đến giá trị phái sinh. Hai dạng phái sinh phổ biến là quyền chọn và hợp đồng tương lai:
Quyền chọn: Hợp đồng này mang lại cho người mua quyền, nhưng không bắt buộc, mua hoặc bán tài sản tại mức giá xác định trong một khoảng thời gian nhất định.
Hợp đồng tương lai: Hợp đồng này bắt buộc các bên thực hiện giao dịch tài sản tại mức giá đã thỏa thuận vào một ngày xác định trong tương lai.
Nhiều loại tài sản khác nhau được lựa chọn làm tài sản cơ sở cho sản phẩm phái sinh. Một số loại phổ biến gồm:
Cổ phiếu: Cổ phiếu doanh nghiệp là nền tảng phổ biến cho quyền chọn, hợp đồng tương lai và hoán đổi cổ phần.
Trái phiếu: Trái phiếu chính phủ và doanh nghiệp thường là cơ sở cho quyền chọn trái phiếu, hợp đồng tương lai trái phiếu và hoán đổi lãi suất.
Tiền tệ: Được sử dụng trong sản phẩm phái sinh tiền tệ nhằm đầu cơ hoặc phòng vệ trước biến động tỷ giá.
cryptocurrencies: Tài sản số có thể làm nền tảng cho các sản phẩm phái sinh tiền mã hóa.
Chỉ số: Theo dõi hiệu quả của nhóm chứng khoán và được ứng dụng trong nhiều hợp đồng phái sinh.
Tài sản thực: Những vật hữu hình như tranh nghệ thuật hoặc bất động sản có thể được mã hóa thành NFT để giao dịch.
Quỹ ETF: Các quỹ giao dịch công khai là tài sản nền cho quyền chọn ETF và hợp đồng tương lai chỉ số.
Đáng chú ý, ngay cả điều kiện thời tiết cũng từng được sử dụng làm tài sản cơ sở cho sản phẩm phái sinh, đặc biệt đối với các ngành chịu tác động mạnh từ biến động thời tiết.
Để minh họa, hãy xét một cryptocurrency phổ biến làm tài sản cơ sở. Nhà đầu tư sở hữu đồng tiền số này, dù có kỳ vọng tích cực nhưng muốn phòng ngừa nguy cơ giảm giá mạnh, sẽ mua quyền chọn bán. Quyền chọn này cho phép họ bán một lượng tiền mã hóa nhất định tại mức giá đã thỏa thuận trong thời gian quy định, qua đó phòng vệ trước biến động giá lớn.
Không phải mọi loại tài sản đều phù hợp làm tài sản cơ sở. Để đáp ứng tiêu chuẩn, tài sản cần hỗ trợ giao dịch hiệu quả và xác định giá minh bạch. Tài sản cá nhân, tài sản vô hình như bằng sáng chế, thương hiệu và những vật phẩm dễ hỏng hoặc khó lưu trữ thường không phù hợp làm nền tảng cho sản phẩm phái sinh.
Hiểu rõ tài sản cơ sở là chìa khóa để tiếp cận thị trường sản phẩm phái sinh tài chính. Từ tài sản truyền thống như cổ phiếu và trái phiếu đến các lựa chọn hiện đại như tiền mã hóa, tài sản cơ sở chính là nền móng của các hợp đồng phái sinh. Việc nắm vững khái niệm này giúp nhà đầu tư và chuyên gia tài chính chủ động phân tích thị trường phái sinh và đưa ra quyết định chiến lược hiệu quả.
Tài sản cơ sở là công cụ tài chính hoặc hàng hóa mà sản phẩm phái sinh dựa vào. Chẳng hạn, tài sản cơ sở của quyền chọn cổ phiếu là cổ phiếu doanh nghiệp, quyết định giá trị của quyền chọn đó.
Một tên gọi khác của tài sản cơ sở là chứng khoán cơ sở. Đây là loại tài sản thực tế tạo giá trị cho sản phẩm tài chính, ví dụ vàng là tài sản nền cho quỹ ETF vàng.
Tài sản cơ sở là công cụ tài chính hoặc hàng hóa mà hợp đồng phái sinh dựa trên đó, quyết định giá trị và biến động giá của sản phẩm phái sinh.
Ví dụ cổ phiếu cơ sở là Apple Inc. đối với hợp đồng quyền chọn dựa trên cổ phiếu Apple. Chính cổ phiếu này là nền tảng cho sản phẩm phái sinh.










