


Tấn công tái nhập và lỗi tràn số nguyên là hai trong số những lỗ hổng phá hoại nhất từng ghi nhận của hợp đồng thông minh, làm thay đổi toàn diện cách các sàn giao dịch tiền điện tử xây dựng chiến lược bảo mật. Tấn công tái nhập xảy ra khi mã độc liên tục gọi lại một hàm dễ bị khai thác trước khi lần thực thi trước kết thúc, dẫn tới việc rút cạn tài sản nhờ khai thác đệ quy. Vụ hack DAO năm 2016 là minh chứng điển hình, gây thiệt hại hơn 50 triệu USD và khiến Ethereum phải thực hiện đợt hard fork gây tranh cãi để đảo ngược giao dịch.
Lỗi tràn số nguyên xuất hiện khi phép toán vượt quá giá trị tối đa kiểu dữ liệu lưu trữ, dẫn đến các hành vi ngoài dự kiến. Các lỗ hổng này xuất phát từ giai đoạn phát triển sơ khai khi lập trình viên chưa có khung bảo mật hoặc công cụ xác minh chính thức toàn diện. Trong giai đoạn 2016-2023, các lỗi tái nhập và tràn số nguyên đã trực tiếp gây ra tổng cộng hơn 14 tỷ USD thiệt hại trên các giao thức DeFi và sàn giao dịch tiền điện tử, biến chúng trở thành phương thức tấn công có chi phí lớn nhất trong lịch sử blockchain.
Vụ hack ví Parity năm 2017, khiến khoảng 280 triệu USD bị đóng băng do lỗ hổng kết hợp cả hai hình thức tấn công, đã cho thấy mức độ nguy hiểm khi rủi ro bảo mật này bị khai thác đối với hạ tầng sàn. Các sự cố tràn số nguyên cũng xuất hiện ở nhiều nền tảng, một số sàn giao dịch bị tạo token trái phép gây mất cân bằng toàn bộ hệ sinh thái.
Những lỗ hổng hợp đồng thông minh trong lịch sử này đã thúc đẩy ngành tiền điện tử áp dụng kiểm toán bảo mật, xác minh chính thức và quy trình lập trình an toàn. Các sàn giao dịch hiện đại triển khai kiểm thử nghiêm ngặt và thuê các chuyên gia bảo mật để phát hiện lỗi trước khi triển khai, qua đó giảm mạnh tỷ lệ tái diễn dù vẫn phải duy trì cảnh giác với các nguy cơ mới trong môi trường thay đổi liên tục.
Các hình thức tấn công mạng là mặt trận bảo mật đặc thù, khác biệt với lỗ hổng hợp đồng thông minh, nhắm trực tiếp vào hạ tầng kết nối giữa người dùng và sàn giao dịch. Các sự cố Tấn công Từ chối Dịch vụ Phân tán (DDoS) vẫn phổ biến, khi kẻ tấn công làm quá tải máy chủ, gây gián đoạn giao dịch và tận dụng biến động giá. Hình thức tấn công này ngày càng tinh vi, sử dụng botnet để che giấu nguồn và kéo dài thời gian tấn công vượt ngoài khả năng phòng ngừa truyền thống.
Khai thác API là một hướng tấn công nguy hiểm khác, cho phép kẻ xấu vượt qua xác thực để truy cập dữ liệu nhạy cảm hoặc thực hiện giao dịch trái phép. API bảo mật kém có thể để lộ chức năng rút tiền, thông tin cá nhân hoặc lịch sử giao dịch cho đối tượng xấu. Rủi ro xâm phạm ví tăng cao khi API không có giới hạn tần suất hoặc giao thức mã hóa phù hợp, tạo điều kiện cho nhồi dữ liệu xác thực và chuyển tiền trái phép.
Giai đoạn 2025-2026 ghi nhận mức độ tinh vi vượt trội của các cuộc tấn công mạng nhắm vào sàn giao dịch tiền điện tử. Các nhóm tấn công phối hợp nhiều lớp, kết hợp gián đoạn DDoS và khai thác API đồng thời để tối đa hóa cơ hội trộm cắp. Số liệu cho thấy các sàn giao dịch hiện phân bổ nguồn lực lớn để tăng cường hạ tầng mạng, triển khai hệ thống dự phòng và phân phối địa lý để chống lại các hình thức tấn công mà các tổ chức tài chính truyền thống ít khi phải đối mặt.
Mô hình lưu ký tập trung là lỗ hổng kiến trúc cơ bản trong hạ tầng sàn giao dịch tiền điện tử hiện đại. Khi sàn kiểm soát trực tiếp tài sản của người dùng thông qua hợp đồng thông minh và hệ thống lưu ký riêng, bản thân sàn trở thành điểm yếu tập trung có thể ảnh hưởng đến hàng triệu người dùng cùng lúc. Mô hình bảo mật phụ thuộc vào sàn này tập trung rủi ro trên nhiều lớp, từ việc lộ ví nóng đến sự cố hạ tầng tuân thủ.
Các tài sản mã hóa như PAX Gold minh họa sự phức tạp của lưu ký gắn liền với thực thi hợp đồng thông minh. Khi hơn 70.000 người nắm giữ phụ thuộc vào hạ tầng của sàn để quản lý tài sản và duy trì tuân thủ, bất kỳ sự cố nào trong hệ thống tập trung đều có thể lan rộng ngay lập tức. Hạ tầng hỗ trợ tài sản này—từ quản lý khóa riêng đến tài liệu tuân thủ—đều phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống của sàn, vốn không được thiết kế để dự phòng hoặc phi tập trung hóa.
Lỗ hổng trọng yếu xuất hiện khi sự cố hạ tầng tuân thủ trùng với khai thác hợp đồng thông minh. Phần lớn các sàn giao dịch vận hành hệ thống tuân thủ và quản lý tài sản như một khối liên kết, nghĩa là vi phạm quy định có thể kích hoạt quy trình bảo mật và khóa tài sản người dùng. Ngoài ra, lưu ký tập trung còn tạo ra vấn đề chênh lệch quy định, khi các khu vực pháp lý khác nhau áp dụng những yêu cầu mâu thuẫn trên cùng một hạ tầng, gây ra sự mong manh hệ thống và đe dọa tất cả tài sản phụ thuộc.
Các lỗ hổng hợp đồng thông minh phổ biến gồm tấn công tái nhập, tràn/thấp số nguyên, gọi hàm ngoài không kiểm soát, lỗi kiểm soát truy cập, sai sót logic và front-running. Những rủi ro này xảy ra khi mã không xác thực đầu vào, quản lý trạng thái kém hoặc xử lý tương tác bên ngoài thiếu an toàn. Kiểm toán định kỳ và xác minh chính thức là phương án hiệu quả để giảm thiểu các rủi ro này.
Flash loan là khoản vay không cần tài sản đảm bảo, được thực hiện trong một giao dịch duy nhất. Kẻ tấn công khai thác lỗ hổng thao túng giá bằng cách vay số lượng lớn, làm biến động giá rồi hưởng lợi từ chênh lệch. Biện pháp phòng tránh gồm đa dạng hóa nguồn dữ liệu giá, giới hạn giao dịch, tích hợp bảo vệ tái nhập và thiết lập cơ chế ngắt mạch để phát hiện sự biến động bất thường.
Thực hiện kiểm tra mã toàn diện, phân tích tĩnh và động, xác minh chính thức, kiểm tra các lỗ hổng tái nhập và tràn số nguyên, kiểm toán kiểm soát truy cập, xác minh giải pháp mật mã và thuê đơn vị bảo mật chuyên nghiệp để kiểm thử xâm nhập và đánh giá rủi ro tổng thể.
Các sự cố điển hình gồm vụ hack DAO năm 2016 (mất trộm 50 triệu USD), lỗ hổng ví Parity (đóng băng 30 triệu USD) và nhiều vụ khai thác hợp đồng token. Các sự kiện này đã phơi bày rủi ro nghiêm trọng từ tấn công tái nhập, tràn số nguyên và lỗi kiểm soát truy cập đối với hệ thống blockchain.
Hợp đồng thông minh của sàn giao dịch cần được kiểm thử bảo mật toàn diện gồm: phân tích mã tĩnh, kiểm thử động, kiểm thử fuzzing, xác minh chính thức, kiểm thử xâm nhập và kiểm toán chuyên sâu. Các phương pháp này giúp phát hiện lỗ hổng trong chuyển token, lưu ký quỹ, cơ chế rút tiền và kiểm soát truy cập, đảm bảo an toàn trước nguy cơ bị tấn công.
Các lỗ hổng phổ biến gồm kiểm soát quyền theo vai trò lỏng lẻo khiến chuyển quỹ trái phép, xác thực quyền hạn chưa đầy đủ với chức năng quan trọng, thiếu đa chữ ký cho thao tác quản trị và thiếu kiểm tra quyền nâng cấp hợp đồng. Những sơ hở này cho phép kẻ tấn công thao túng khối lượng giao dịch và rút sạch quỹ dự trữ qua việc leo thang quyền truy cập trái phép.
Sàn DeFi vận hành trên hợp đồng thông minh minh bạch, có thể kiểm toán công khai, còn sàn tập trung sử dụng hệ thống riêng với mức độ minh bạch hạn chế. DeFi đối mặt với rủi ro lớn hơn từ lỗi mã và tấn công flash loan, nhưng lại đảm bảo tính bất biến và quản trị phi tập trung. Sàn tập trung cung cấp bảo mật kiểm soát nhưng phụ thuộc vào uy tín tổ chức và rủi ro lưu ký.











