
Tài sản cơ sở là nền tảng cho các hợp đồng phái sinh trong thị trường tài chính. Đây là giá trị cốt lõi mà những công cụ tài chính phức tạp như quyền chọn và hợp đồng tương lai được xây dựng dựa vào. Hiểu rõ về tài sản cơ sở trong phái sinh là điều kiện tiên quyết để nắm bắt cách thức hoạt động của phái sinh và vai trò của chúng trong tài chính hiện đại.
Phái sinh là công cụ tài chính có giá trị hoàn toàn phụ thuộc vào giá của một tài sản khác. Mối liên hệ này tạo kết nối trực tiếp giữa phái sinh và tài sản cơ sở, nghĩa là bất kỳ biến động giá nào của tài sản cơ sở đều dẫn đến thay đổi tương ứng về giá trị của phái sinh. Các loại phái sinh phổ biến nhất trên thị trường tài chính gồm quyền chọn, hợp đồng tương lai, hợp đồng kỳ hạn và hợp đồng hoán đổi.
Phái sinh đáp ứng nhiều nhu cầu trong thị trường tài chính. Nhà giao dịch sử dụng để đầu cơ và phòng ngừa rủi ro thua lỗ tiềm tàng, còn thị trường dựa vào phái sinh để xác lập giá. Tuy nhiên, các công cụ này tiềm ẩn những rủi ro đặc thù như độ phức tạp, rủi ro đòn bẩy, rủi ro đối tác và khả năng tạo ra bất ổn hệ thống thị trường.
Tài sản cơ sở trong phái sinh là công cụ tài chính nền tảng mà hợp đồng phái sinh nhận toàn bộ giá trị từ đó. Điều này tạo mối liên kết không tách rời giữa hai bên: khi giá tài sản cơ sở biến động, giá trị phái sinh cũng thay đổi tương ứng. Đây là nguyên lý cốt lõi cho phép giao dịch phái sinh diễn ra và xác định tài sản cơ sở trong lĩnh vực phái sinh.
Hai loại phái sinh phổ biến nhất là quyền chọn và hợp đồng tương lai, mỗi loại mang đặc điểm riêng:
Quyền chọn mang lại cho người mua hợp đồng quyền lợi mà không phải nghĩa vụ. Người mua trả một khoản phí để nhận quyền mua hoặc bán tài sản ở mức giá xác định trong thời hạn hợp đồng. Nếu thị trường không thuận lợi, người mua có thể từ chối thực hiện hợp đồng. Quyền chọn đặc biệt phù hợp cho các chiến lược phòng ngừa rủi ro. Ví dụ, nhà đầu tư Bitcoin lo ngại thị trường giảm mạnh có thể mua quyền chọn bán ở mức giá thấp hơn giá hiện tại, tạo ra cơ chế bảo hiểm trước rủi ro.
Hợp đồng tương lai khác biệt cơ bản so với quyền chọn ở chỗ tạo ra nghĩa vụ bắt buộc cho cả hai bên. Người mua và người bán phải thực hiện giao dịch ở mức giá và thời điểm đã thỏa thuận. Hợp đồng này thường không yêu cầu phí và được sử dụng phổ biến trên thị trường hàng hóa. Ví dụ, nông dân trồng đậu nành dùng hợp đồng tương lai để đảm bảo mức giá bán tối thiểu, bảo vệ trước nguy cơ giá giảm sâu khi vào vụ thu hoạch.
Thị trường phái sinh bao gồm đa dạng các loại tài sản cơ sở. Về cơ bản, bất kỳ tài sản nào có thể giao dịch đều có thể làm nền tảng cho hợp đồng phái sinh. Sự phát triển của tiền mã hóa đã mở rộng quy mô và chủng loại tài sản cơ sở cho giao dịch phái sinh.
Cổ phiếu là một trong những loại tài sản cơ sở lâu đời nhất trong phái sinh. Cổ phần doanh nghiệp thường là cơ sở của hợp đồng quyền chọn, hợp đồng tương lai và hoán đổi cổ phiếu, giúp nhà đầu tư tiếp cận biến động giá cổ phiếu mà không cần sở hữu trực tiếp.
Trái phiếu do doanh nghiệp hoặc chính phủ phát hành là tài sản cơ sở phổ biến cho nhiều loại phái sinh như quyền chọn trái phiếu, hợp đồng tương lai trái phiếu và hoán đổi lãi suất. Nhà đầu tư có thể đầu cơ hoặc phòng ngừa rủi ro về lãi suất và tín dụng.
Tiền tệ là nền tảng của phái sinh tiền tệ, cho phép đầu cơ và phòng ngừa rủi ro tỷ giá. Trong tài chính phi tập trung, stablecoin là ví dụ điển hình về phái sinh gắn với tiền tệ, như USDC duy trì giá trị nhờ dự trữ tương ứng với đồng tiền neo giá. Các phái sinh tiền tệ gồm quyền chọn, hợp đồng tương lai, hoán đổi và hợp đồng kỳ hạn.
Tiền mã hóa là danh mục tài sản cơ sở mới, năng động trong phái sinh. Các đồng như Bitcoin có thể làm nền tảng cho nhiều loại hợp đồng phái sinh, trong đó quyền chọn và hợp đồng tương lai là phổ biến nhất trên thị trường crypto. Chúng được giao dịch trên nền tảng tập trung và sàn phi tập trung.
Chỉ số phản ánh hiệu suất tổng thể của một rổ chứng khoán, biến động theo giá trị tổng hợp của thành phần cấu thành. Chỉ số là tài sản cơ sở cho hợp đồng tương lai, quyền chọn và hoán đổi, giúp nhà đầu tư tiếp cận toàn ngành hoặc nền kinh tế qua một giao dịch.
Tài sản thực cũng có thể làm tài sản cơ sở thông qua mã hóa. NFT có thể đại diện cho tài sản vật lý giá trị như tác phẩm nghệ thuật hoặc bất động sản, giúp các tài sản truyền thống khó giao dịch trở nên thanh khoản và xác lập giá hiệu quả trên thị trường số.
Quỹ ETF là quỹ đầu tư giao dịch công khai có thể làm tài sản cơ sở cho quyền chọn ETF, hợp đồng tương lai chỉ số và quyền chọn chỉ số, mang đến cơ hội đa dạng hóa qua một công cụ duy nhất.
Một điểm lịch sử đáng chú ý: phái sinh thời tiết ra đời cuối thập niên 1990, sử dụng các chỉ số thời tiết như nhiệt độ và lượng mưa làm tài sản cơ sở. Các ngành nông nghiệp, năng lượng và du lịch sử dụng công cụ này để phòng ngừa rủi ro doanh thu do thời tiết bất lợi, biến sự biến động khó lường thành rủi ro tài chính có thể kiểm soát.
Bitcoin là ví dụ tiêu biểu về cách tiền mã hóa làm tài sản cơ sở trong hợp đồng phái sinh. Một nhà đầu tư Bitcoin giữ quan điểm tích cực nhưng nhận thấy nguy cơ thị trường điều chỉnh giảm trong vài tháng tới, có thể mua hợp đồng quyền chọn bán để bảo vệ trước rủi ro này.
Khi trả khoản phí, hợp đồng này cấp quyền bán một lượng BTC nhất định ở mức giá thực hiện, tức là mức giá thấp hơn giá thị trường của Bitcoin khi hợp đồng bắt đầu. Nếu giá Bitcoin rơi xuống dưới mức giá thực hiện trước ngày đáo hạn, nhà đầu tư có thể thực hiện quyền bán ở mức giá đã định. Chiến lược này giúp hạn chế thua lỗ tiềm năng bằng cách bù đắp sự giảm giá trị của lượng Bitcoin nắm giữ, minh họa cho vai trò của phái sinh trong quản trị rủi ro và thể hiện bản chất tài sản cơ sở trong giao dịch phái sinh.
Không phải mọi tài sản đều phù hợp làm tài sản cơ sở cho phái sinh. Để đủ điều kiện, tài sản phải đảm bảo giao dịch hiệu quả và quy trình xác lập giá minh bạch.
Tài sản cá nhân thiếu đặc tính cần thiết để làm tài sản cơ sở trong phái sinh vì không thể giao dịch hiệu quả trên thị trường chuẩn hóa, dẫn đến khó xác lập giá. Tương tự, tài sản vô hình như bằng sáng chế và thương hiệu gặp trở ngại về chuẩn hóa và định giá trên thị trường phái sinh.
Hàng hóa dễ hỏng và tài sản khó bảo quản như nông sản tươi sống cũng không phù hợp làm tài sản cơ sở. Tuổi thọ ngắn và khó lưu kho tạo ra trở ngại thực tế cho việc sử dụng các tài sản này trong hợp đồng phái sinh vốn thường kéo dài thời gian thực hiện.
Tài sản cơ sở trong phái sinh là nền móng của thị trường phái sinh, cung cấp giá trị cốt lõi cho các công cụ tài chính phức tạp. Hiểu rõ về tài sản cơ sở trong phái sinh là điều kiện thiết yếu để tham gia thị trường tài chính. Từ các loại tài sản truyền thống như cổ phiếu, trái phiếu đến các đổi mới hiện đại như tiền mã hóa và tài sản thực được mã hóa, phạm vi tài sản cơ sở tiềm năng ngày càng mở rộng.
Mối quan hệ giữa phái sinh và tài sản cơ sở là nền tảng cho các chiến lược giao dịch phức tạp, phục vụ mục tiêu đầu cơ, phòng ngừa rủi ro hoặc đầu tư. Dù phái sinh là công cụ quản trị rủi ro và tham gia thị trường mạnh mẽ, không phải mọi tài sản đều phù hợp làm tài sản cơ sở—chúng cần có khả năng giao dịch, chuẩn hóa và xác lập giá hiệu quả.
Khi thị trường tài chính liên tục phát triển, đặc biệt với sự bùng nổ của tài sản số và tài chính phi tập trung, khái niệm tài sản cơ sở trong phái sinh sẽ tiếp tục biến đổi, mang đến những cơ hội và thách thức mới cho các bên tham gia. Hiểu vững nguyên lý này là chìa khóa để dẫn dắt và khai thác tối đa tiềm năng của các công cụ tài chính hiện đại.
Phái sinh lấy giá trị từ tài sản cơ sở. Giá của phái sinh phụ thuộc trực tiếp vào giá hoặc hiệu suất của tài sản cơ sở như cổ phiếu hoặc hàng hóa.
Tài sản cơ sở của quyền chọn hợp đồng tương lai là chính hợp đồng tương lai, đại diện cho một loại hàng hóa hoặc công cụ tài chính cụ thể.
Hợp đồng tương lai là ví dụ phổ biến về tài sản phái sinh. Giá trị của nó phụ thuộc vào tài sản cơ sở như hàng hóa, tiền tệ hoặc cổ phiếu.
Cổ phiếu, lãi suất, tiền tệ, hàng hóa và trái phiếu đều có thể làm tài sản cơ sở cho giao dịch phái sinh. Ví dụ phổ biến gồm quyền chọn cổ phiếu và hợp đồng tương lai.










