
Tổn thất tạm thời là rủi ro quan trọng mà các nhà cung cấp thanh khoản cần nhận biết khi tham gia giao thức tạo lập thị trường tự động trong tài chính phi tập trung. Hiện tượng này xảy ra khi giá trị tài sản gửi vào bị lệch khỏi tỷ lệ ban đầu do biến động giá, gây sụt giảm tạm thời về lợi nhuận so với việc chỉ nắm giữ tài sản.
Pool thanh khoản của nhà tạo lập thị trường tự động là hạ tầng nền tảng cho giao dịch token phi tập trung. Khi người dùng giao dịch token, họ truy cập vào các pool gồm các cặp tài sản do nhà cung cấp thanh khoản duy trì. Nhà cung cấp gửi vào hai token với giá trị bằng nhau theo tỷ lệ định sẵn, thường là 50/50, và nhận lại token LP đại diện cho tỷ lệ sở hữu. Ví dụ, gửi 10 ETH và 10.000 USDT vào pool có 50 ETH và 50.000 USDT sẽ tương ứng với tỷ lệ sở hữu 20%. Việc sở hữu phần trăm thay vì số lượng token cố định là nguyên nhân dẫn tới tổn thất tạm thời, bởi nhà cung cấp nhận lại phần trăm tương ứng khi rút, không phải chính xác số lượng token đã gửi vào.
Tổn thất tạm thời đo mức suy giảm trung bình giá trị tài sản của nhà cung cấp thanh khoản so với phương án chỉ nắm giữ tài sản. Đây là yếu tố then chốt trong quyết định đầu tư DeFi, giúp nhà đầu tư tính đến cả biến động thị trường ngắn hạn và giảm giá trị dài hạn. Việc hiểu rõ tổn thất tạm thời là điều kiện tiên quyết khi cung cấp thanh khoản cho sàn phi tập trung. Chỉ số này sử dụng dữ liệu lịch sử trên nhiều nền tảng, giúp so sánh các cặp tài sản và đưa ra quyết định chiến lược.
Tổn thất tạm thời xuất phát từ việc AMM tự động điều chỉnh giá bằng thuật toán. Khi giá tài sản thay đổi lớn giữa thời điểm giao dịch và quyết toán, AMM sẽ cân bằng lại pool để duy trì công thức tích số không đổi. Nếu giá tài sản tăng mạnh, nhà giao dịch có thể thu lời trong khi nhà cung cấp thanh khoản bị tổn thất tạm thời do tỷ lệ tài sản trong pool thay đổi bất lợi. Ngược lại, giá giảm có thể tạo ra lợi nhuận tạm thời. Ví dụ, cung cấp thanh khoản trước khi giá tăng mạnh sẽ khiến cơ chế cân bằng tự động thay đổi thành phần pool, dẫn đến tổn thất tạm thời cho nhà cung cấp dù giá tài sản tăng.
Công thức tích số không đổi (x × y = k) là nền tảng để tính tổn thất tạm thời trong phần lớn giao thức AMM. Ví dụ, với 50 ETH và 50.000 USDT cho ra tích số không đổi 2.500.000, khi ETH tăng giá từ 1.000 lên 2.000 USDT, pool sẽ điều chỉnh về khoảng 35,355 ETH và 70.710,6 USDT. Nhà cung cấp nắm 20% sẽ rút được 7 ETH và 14.142 USDT, tổng giá trị 28.124 USDT. Nếu chỉ nắm giữ 10 ETH và 10.000 USDT ban đầu, giá trị là 30.000 USDT, tạo ra tổn thất tạm thời 1.876 USDT. Phép tính này cho thấy hiệu ứng cân bằng thuật toán khiến giá trị chênh lệch so với việc nắm giữ thụ động, nên việc tính toán tổn thất tạm thời là cần thiết để đánh giá cung cấp thanh khoản.
Có nhiều chiến lược giúp hạn chế rủi ro tổn thất tạm thời trong DeFi. Lệnh dừng lỗ tự động bán tài sản ở mức giá xác định, hạn chế thua lỗ. Chọn AMM có độ trượt giá thấp giúp giảm chênh lệch giữa giá giao dịch và quyết toán, qua đó giảm tổn thất tạm thời. Chủ động theo dõi thị trường giúp điều chỉnh vị thế hợp lý. Công cụ quản lý rủi ro của các nền tảng DeFi hỗ trợ tự động điều chỉnh vị thế và giới hạn giao dịch. Chọn cặp stablecoin hoặc các tài sản có biến động tương quan giúp giảm nguy cơ thay đổi tỷ lệ lớn, hạn chế phát sinh tổn thất tạm thời. Tuy nhiên, các phương pháp này không thể loại bỏ hoàn toàn rủi ro, do bản chất bất định của DeFi, đòi hỏi phải hiểu rõ cơ chế tổn thất tạm thời.
Khái niệm "tổn thất tạm thời" tương tự như lỗ chưa thực hiện, tức là có thể đảo chiều khi giá quay lại mức ban đầu. Tuy nhiên, khi rút thanh khoản thì tổn thất này trở thành vĩnh viễn. Phí giao dịch có thể bù đắp tổn thất tạm thời, nhưng thị trường biến động lớn khiến phí thường không đủ bù đắp, nhất là trong thị trường tăng giá. Đáng chú ý, thị trường giảm giá có thể ưu tiên cung cấp thanh khoản do lượng token tăng lên, còn thị trường tăng giá lại phù hợp cho phương án nắm giữ tài sản. Hiểu rõ các yếu tố này giúp nhà đầu tư lựa chọn thời điểm cung cấp thanh khoản hoặc nắm giữ tài sản trực tiếp một cách hợp lý.
Tổn thất tạm thời là vấn đề cốt lõi với nhà cung cấp thanh khoản DeFi, xuất phát từ cơ chế toán học của AMM. Dù mang tính tạm thời, nhưng rút thanh khoản sẽ biến nó thành tổn thất thực tế. Để cung cấp thanh khoản thành công, cần nắm vững công thức tích số không đổi, theo sát thị trường, áp dụng chiến lược quản lý rủi ro và nhận thức rằng phí giao dịch không luôn bù đắp được tổn thất tạm thời trong môi trường biến động. Quyết định cung cấp thanh khoản hay nắm giữ tài sản phụ thuộc vào điều kiện thị trường, khả năng chịu rủi ro, dự báo tổn thất tạm thời và mục tiêu chiến lược. Hiểu rõ cơ chế và biện pháp giảm thiểu tổn thất tạm thời sẽ giúp người tham gia ra quyết định phù hợp mục tiêu tài chính trong hệ sinh thái DeFi và kiểm soát rủi ro hiệu quả.
Giá một token tăng gấp đôi sẽ gây ra tổn thất tạm thời 5,7%, tương tự khi giá giảm một nửa. Tổn thất này phát sinh do giá trị tài sản trong pool thanh khoản thay đổi so với giá token gốc.
Nên cung cấp thanh khoản cho các cặp stablecoin hoặc sử dụng các token có mức biến động thấp. Có thể cân nhắc các token tương đương như ETH để tăng tính ổn định.
Tổn thất tạm thời có thể khá lớn và phụ thuộc vào biến động thị trường. Lợi nhuận có thể giảm nhưng thường được bù đắp một phần bằng phí giao dịch. Theo dõi sát thị trường và chiến lược hợp lý sẽ giúp giảm thiểu ảnh hưởng tổn thất.
Có, bạn có thể mất tiền khi khai thác thanh khoản nếu giá trị tài sản thay đổi. Lợi nhuận phụ thuộc vào sự ổn định giá cả.











